Wednesday, October 21, 2009
Lê Quỳnh & Chúng tôi muốn sống
Tuesday, October 20, 2009
Air Force One Du Ký
(Chuyện vui có pha Venglish, nghiêm cấm… không được cười.)
Scheherazade vuốt lại mái tóc bồng,
(Talawas)
oOo
Dù sao thì các phương tiện hiện đại nhất của ngành hàng không Mỹ và VN đã được chuyên gia của hai nước chuẩn bị trước cả mấy tháng để hỗ trợ cho cú đáp đêm nay. Gã yên trí nghĩ thầm, mồm lẫm bẫm ôn lại câu nói nổi tiếng của đại đế Julius Caesar của đế quốc La-Mã ngày xưa:
oOo
oOo
oOo
oOo
oOo
oOo
Nói là ngủ bên cạnh máy bay nhưng đứa nào cũng phải căng mắt ra mà thức. Vì hễ chợp mắt một phát là coi như ổ phuộc nhún ‘o-la-din’ của hảng Boeing sẽ bị ‘luộc’ thành ‘made in China’ ngay lập tức. Có khóa cũng mất !

Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn?
Trước mắt, so với giàn xe ‘quan’ của quý nguyên thủ quốc gia đây đang dùng đã thấy là chúng tôi hiện không thua kém: Thí dụ như đồng chí nguyên bí thư Hà nội có một chiếc Le-xớt-xơ trị giá tới ba ngàn con trâu… Hai đồng chí lãnh đạo cấp trên vừa mới từ chức cũng được nhà nước cấp hai chiếc xe ‘quan’ trị giá tới năm tỷ…
Trong tương lai, có thể mỗi lãnh đạo cấp trên chúng tôi sẽ được cấp một chiếc chuyên cơ như chiếc E-phọt-oan của ngài Bu-Xơ đây…”
Thế là đòan xe ‘quan’ lại ào ào kéo nhau ra phi trường, để các vị nguyên thủ quốc gia quá giang một vòng tham quan rừng vàng biển bạc của nước VN giàu đẹp từ trên cao, từ chiếc chuyên cơ đặc biệt của tổng thống Mỹ।
oOo
oOo
oOo
Hoàng đế râu tóc rối bù,áo long bào vải chàm cũ bạc,
(Talawas)
oOo
“…Người lọan? Càng hay!
Sóng thần? Rất hay!
Đất động? Quá hay!
Ai sống? Tuyệt hay!
Ai chết? Mặc bay...”
_ “Nhưng… ngọai trưởng nên nhớ rằng VN của chúng tôi là một môi trường kinh doanh an toàn tuyệt đối.
Và mô hình Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Dân làm chủ… của chúng tôi có thể ví như một cỗ xe bò ‘chính trị’ rất vững chắc : Trên đó Đảng lãnh đạo ví như người đánh xe, dùng cây gậy và củ cà rốt để lèo lái cỗ xe Nhà Nước tiến nhanh tiến mạnh trên đường… ‘kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’, nghiêm cấm không ai được phép đeo đu ngang hông.
Do đó, bà nên hiểu rằng chỉ có đảng mới có quyền cho Mỹ thuê Đà Nẵng hay không…”
oOo
Tưởng là Bu-Xơ bị trúng gió á khẩu, tay Áp Tải Phi Hành bèn tiến lại nâng ngài lên và hỏi han sức khoẻ. Nhưng Bu-Xơ lắc đầu quầy quậy, giọng nhừa nhựa:
_"... No... star... where ! Waa chưa có... saii...ay… mà !
Rồi ngài chỉ ra ngoài cửa sỗ, nói như ngâm:
_"Các ngươi hãy nhìn đi:
Bên chòm Thập Tự...
Những vì sao Nhân Mã
Có dáng như…
Người đàn bà
Lam lũ
Đang ôm thúng...
Đơn khiếu nại
Trong đêm đen
Lầm lũi...
Đi về.”
(Có lẽ đơn khiếu nại về đất đai... bị lãnh đạo cấp trên trả lại... Vì giải quyết đơn đòi đất cho Dân, thì mất tiền 'lót tay' của các Nhà Đầu Tư... Còn đâu những chầu bia Ngâm?)
Rồi ngài chống chế :
“Cái hình ảnh đó làm cho ‘waa’ bị… choáng!"
oOo
Quái! Bu-Xơ xuất khẩu thành thơ! Tay phi công nghĩ thầm. Hèn chi cựu phó tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ _ hồi đó cũng là phi công_ có nói : "Mỗi phi công là một thi sĩ". Theo mình, đáng lẽ ra Mr. Ky nên nói: "Mỗi tổng thống là một thi sĩ" thì đúng hơn!
Nghĩ như thế, nhưng hắn chỉ nói :
_ "Co-pilot. You have the controls."(Phi công phụ hãy cầm lái)
Bu-Xơ đang mơ màng thì bị thức tỉnh, giật mình đáp :
_"Yes, Sir. I have controls." (Vâng, thưa Xếp। Tôi nhận cần lái)
Được rãnh tay, gã giặc lái châm một điếu thuốc ngồi phì phà, rồi rút sổ Phi Hành ra phê.
Qua làn khói thuốc, hắn nheo mắt nhìn hai bàn tay của viên phi công phụ Bu-Xơ đang run rẩy như một chú rễ mới vụng về sờ soạng những cái nút bấm trên cồng-trôn ba-nô (bảng điều khiển), trong khi cái cần lái đang nhô cao giữa hai đùi lão cứ liên tục giật tới giật lui để chĩnh hướng bay, vì chiếc chuyên cơ đã bị tay phi công lụt nghề mà láu cá này cài vào chế độ ô-tô bai-lớt (lái tự động).
_ "Nếu tay phi công phụ này mà bay quờ quạng, chắc chắn là mình sẽ 'binh' cho lão ta một tờ 'Pink Slip' (hay còn gọi là U đỏ) thật to, không nễ nang gì cã". Hắn nhịp giò nghĩ ngợi.
_'That makes a man, though !' (Thế mới nên người)
McKeno
Monday, October 19, 2009
Những Cánh Chim Non
Sáng hôm nay, sau khi thức dậy, nhìn ra ngoài đường bầu trời u ám, cả thành phố Portland bị bao phủ một lớp mây mù, ngồi đây xem đi xem lại video của chiếc Trực thăng bi nạn rớt xuống biển, và truyện của một ngừõi Phi Công khu trục bị bắn rơi, tự nhiên tôi cảm thấy buồn và thương cho những anh hùng vắn số… Trời ơi tội nghiệp qúa ! Ba mươi mốt năm rồi !....tôi còn nhớ rỏ như ngày hôm qua.
Cuộc đời bay bổng của tôi lận đận vô cùng. Những ngày đầu học bay Cessna T-41 là những ngày đau khổ nhất của cuộc đời tôi. Mấy lần bay đầu tiên liên tiếp tôi bị ói. Và khi bị ói thì mệt và chóng mặt, như vậy thì làm sao học bay được nữa ? Vì quá lo lắng nên hể nghe đến đi bay là mặt mày tôi xanh lè xanh lét, bao tử tôi đau và sôi lên.
Sau mấy tuần học bay, khoá 75-02 bắt đầu solo… Nhưng tôi thì vẩn còn bay straight and level (bình phi). Khi Thầy tôi bắt đầu chỉ dẩn cách làm nhừng động tác khó như quẹo gắt (steep bank turn) hoặc triệt nâng (stall), mỗi lần như vậy là tôi chuẩn bị bao ni lông đê ói thay vì ngồi chăm chú nhìn và lắng tai nghe Thầy chỉ dẫn.
Những ngày ở Căn Cứ Không Quân Medina thật là buồn bã. Vì bay bị khó khăn trong khi tập luyện nên tôi thường hay đi theo nhóm Na, Nhuận, Trường, Bảo, Vinh… Các bạn này đã rớt bay và đang nằm nhà binh xập xám trong lúc chờ tài khoá đi học Kiểm soát Không lưu, hoặc những ngành cơ khí v.v… ở những căn cứ Không Quân khác.
Còn Trời còn đất còn mây nước / Chẳng lẽ ta U mãi thế này? (thơ KQ)
Việc gì đến sẽ đến, khi một khoá sinh phi công (student pilot) bị 3 chữ U (unsatisfactory) thì bị loại ra khỏi khóa bay. Thầy dạy lái máy bay T-41 của tôi còn rất trẻ. Ông có 3 đứa học trò : tôi, Thức, và Tiến.Lúc đó khóa 75-02 qúa đông nên lớp tôi chia làm hai nhóm. Một nhóm đi xe bus đến Tincan Field và nhóm tôi đi xe bus đến Hondo Field. Thường thì tôi bay với Thầy trước, ra vùng thực tập rồi bay về đáp ở Tincan.
Mỗi lần về đến Tincan là Tiến phải lau tàu, vì khi ói tôi chụp bao ny lông không kịp nên văng đầy trên đông hồ phi cụ và trên sàn tàu ! Thằng Tiến vừa lau vừa chửi thề vì cái mùi tanh khó chịu trong phòng lái (cockpit).Mỗi lần Tiến về đến Medina là nó chửi tôi thậm tệ, không còn chữ gì để diễn tả cái bực mình của nó, vì đáng lẽ tôi phải ở lại để tiếp nó và Thầy lau chùi tàu… nhưng xe bus và các bạn đang chờ để về căn cứ.
Những lần Thầy tôi biểu diễn cách làm stall (triệt nâng), kéo cần lái lên đế máy bay vọt lên thẳng đứng, rồi cắt tay ga, chân trái đạp bánh lái (rudder)… Máy bay không còn đủ sức bay lên vì hết ga (power) nên cắm đầu rớt xuống như cục gạch thì làm sao tôi chịu nổi ? Tôi buồn nôn và ói ra liền, chụp bao ói không kịp trong lúc máy bay đâm nhào xuống.

Đang ngồi nhìn ra bầu trời xám ngắt, nghĩ đến những ngày đi theo thằng Na, thằng Nhuận. Hai thằng này bán trời không mời thiên lôi, một lời nói ra là thiên hạ cười bể bụng, rất ma giáo, nhưng lúc nào cũng tốt với ban bè, ai bị nạn hoặc có vấn đề gì… đều sẵn sàng quên mình giúp bạn. Cho đến bây gìơ 30 năm sau vẫn vậy.
Ít nhất mình cũng được an ủi một phần nào, thôi thì theo hai thằng này coi bộ vui nha ! Pha cà phê và đi mua thuốc lá cho nó hút, giặt đồ dùm nó, bù lại nó dắt mình đi chơi thăm mấy em "xì" ở dưới Down Town, ngày ngày có những trận cười bể bụng… Như vậy cũng vui rồi...
Đang theo dõi những dòng tư tưởng … Tự dưng chiếc máy bay thắng thật gấp, chút xíu nữa là đầu tôi đụng vào bảng đồng hồ phi cụ (instrument panel)... Ông Volander nói như hét :_ I am getting out.. good luck ! (Tôi đi ra khỏi phi cơ đây ! Chúc anh may mắn !)
Chưa kịp nói gì thì Ông đã đóng cửa và bước ra ngoài, thả tôi bay solo…
oOo

Những chuyến bay đầu tiên ngày nào tôi cũng bị ói, lúc nào tôi cũng mệt nhoài, chóng mặt nên chảng học được gì. Thầy của tôi cũng chẳng muốn tập dợt cho tôi đáp (landing) hoặc những động tác điều khiển khác. Thôi thì đến nước này rồi thì một liều ba bảy cũng liều… Đã cỡi cọp rồi thì bây giờ biết làm sao ?
Cất cánh thì dễ rồi, nhưng làm sao mà đáp xuống an toàn ? .Đường bay chung quanh phi trường để vào đáp, và động tác điều khiển máy bay thì quờ quạng, đồng hồ phi cụ cả chục cái nhìn làm sao hết ? Chết rôi... !
Bây giờ không lẽ chạy vô bến đậu và từ chối solo (bay một mình không có Thầy ngồi bên cạnh) ? Như vậy làm sao sống nổi với sự cười chê của bạn bè, nhất là hai cái miệng của thằng Nhuận và Na ? Các bạn Không Quân ở Lackland và Medina sẽ chê mình là gà chết, tiếng đồn nhanh như điện xẹt, có nước mà đi xứ khác làm ăn !
Tôi một mình taxi ra phi đạo , gọi đài xin take off clearance (cho phép cất cánh), đẩy tay ga (power) 100% và cất cánh bay lên, làm một vòng bay trên phi trường...
Thánh nhân đãi kẻ khù khờ. Cuộc đời cũng có lúc hên ! Gió ngang thật mạnh ! Thời tiết đột ngột thay đổi, đài bảo tất cả máy bay về đáp vì gíó lớn.
Đang lo âu không biết mình làm sao xuống ? Các động tác phương pháp điều khiển máy bay (Procedures)… tất cả lộn xộn trong đầu. Thôi thì vô cận tiến (final approach) rồi tính... Trên đầu phi đạo (landing threshold) tôi giảm ga, con tàu từ từ đáp xuống thật chậm.
Ẫm ...
Con tàu chạm đất bằng ba bánh, nhảy lên thêm vài lần nữa rồi chạy chậm dần trên phi đạo… Thế là tôi đã đáp xuống an toàn. Hú hồn hú vía !
Muốn tiếp tục học lên giai đoạn phản lực, khoá sinh (student pilot) phải solo và đáp 3 lần. Nhưng hôm đó trời gió lớn, nên tôi đáp được có một lần, vậy là tôi solo ! Đó là điều kiện để tiếp tục giai đoạn kế tiếp.
HA HA HA ! Con đường trở thành Phi công Phản lực thênh thang rộng mở từ đây.
Noel 1973, Sheppard chào đón lớp 75-02 bằng một bữa tiệc linh đình. Thiếu Tá Hưởng mở màn buổi tiệc tất niên ở Officer Club bằng môt khiêu vũ với một người con gái đẹp Việt Nam duy nhất trong buổi dạ vũ, Nga. Nàng Tiên này là Tiếp viên phi hành (Airline stewardess) ghé ngang thành phố Wichita Falls Texas để thăm người yêu, một khoá sinh tên Mến đang thụ huấn tại đây.
Đúng như lời Khanh tiên đoán... Những ngày đau khổ của tôi lại diễn ra Tôi bi ói 7, 8 phi vụ liên tiếp. Ngày nào cũng ói ra tàu, có lúc giật mask ra không kịp tôi ói luôn vào mask .Sau khi bay tôi phải rửa tàu, rửa mask… Tôi phải dùng tăm xỉa răng để lấy từng hạt cơm, vì trong mask có những lỗ rất nhỏ để liên lạc vô tuyến, người pilot khi liên lạc vói đài phải nói vào trong mask (mặt nạ). Và mask cũng là dây để thở oxygen.
Lúc ấy Texas là mùa đông, Wichita Falls có tuyết, lần đầu tiên trong bao nhiêu năm. Tôi phải xách từng sô nứõc đi bộ từ Flight Line đến chổ đậu máy bay rất xa.Ngồi trong phòng lái (cockpit), tôi cặm cụi lau tàu… Lau từng đồng hồ phi cụ. Bàn tay tôi lạnh cóng. Lâu lâu tôi lại ngừng tay nhìn ra ngoài thấy bạn bè mình đi ngang với Thầy nói cười vui vẻ...


Rồi khóa tôi chuẩn bị solo. Phạm Kim Ngôn 72 E và Dũng "lia chia" 72C solo đầu tiên. Và lần lượt đến mọi người… Khi Thầy thả solo, thì Thầy rất hãnh diện vì mình đã thành công trong việc dạy học trò mình.Đã đến lúc tôi phải solo để theo kịp ban bè cùng khóa, hoặc là nằm nhà chờ đi học ngành khác, hoặc về Bộ Binh Long Thành…
Sau khi quẹo quay vòng thật gắt 180 độ và lấy lại thăng bằng, tôi thấy hai chiếc phi cơ phản lực bay hợp đoàn (formation) ngay trước mặt. Khoảng cách rât gần giống như bạn lái xe trên đường xa lộ cao tốc (freeway). Nếu lái xe thì tôi đã nhẹ nhàng đạp thằng và từ từ cách xa xe đằng trước. Nhưng trên trời máy bay phản lực jet plane bay rất nhanh làm sao mà thắng ? Trong khoảng tích tắc, tôi nghe tiếng la trong máy :

Mọi việc theo thời gian trôi mau. Tôi đã quen dần với con chim sắt, từ lúc đó tôi không bị ói, tôi được chuyển qua Thầy mới. Ông hết lòng giúp đỡ tôi và tôi là học trò duy nhất của Ông.
