Wednesday, October 21, 2009

Lê Quỳnh & Chúng tôi muốn sống

Tiểu sử cố Tài Tử Lê Quỳnh


Tên đầy đủ: Lê Quỳnh
Ngày sinh: 06/09/1934
Nơi sinh: Hà Nội
Giới tính: Nam

Phim tham gia diễn xuất:
- Bẫy Ngầm (1973)
- Mùa Thu Cuối Cùng (1971)
- Chờ Sáng (1967)
- 11 Giờ 30 (1967)
- Từ Sài Gòn Đến Điện Biên Phủ (1967)
- Tổ Đặc Công 13
- Đôi Mắt Người Xưa (1964)
- Ngàn Năm Mây Bay (1962)
- Transit A Saigon (1962)
- Vụ Án Tình (1959)
- Hồi Chuông Thiên Mụ (1958)
- A Night Of The Dragon
- The Quiet American (1958)
- Thiếu Phụ Nam Xương
- Đất Lành (1956)
- Chúng Tôi Muốn Sống (1956)

Phim tham gia đạo diễn:
_ Giã Từ Bóng Tối (1969)

Lê Quỳnh sinh ngày 06/09/1934 tại Hà Nội, mất ngày 05/01/2008 tại Santa Ana - Hoa Kỳ. Ông theo đạo Phật, với pháp danh là Phổ Giải Thoát, ông tốt nghiệp Tú tài ban Văn chương. Năm 1954, ông theo gia đình di cư vào miền Nam. Lê Quỳnh là một trong những nam diễn viên kỳ cựu và thành danh của điện ảnh Việt Nam. Ông tham gia lãnh vực điện ảnh từ trước năm 1954 trong nhóm làm phim tại Phan Thiết.

Năm 1956, Lê Quỳnh xuất hiện trong vai nam chính Đại đội trưởng Vinh là một thanh niên yêu nước, tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp giành độc lập cho nước nhà trong bộ phim đầu tay Chúng Tôi Muốn Sống của cố đạo diễn Vĩnh Noãn, được sản xuất bởi hãng phim Tân Việt. Vai Vinh của Lê Quỳnh trong phim này đã hoàn toàn chinh phục khán giả thời ấy. Nét diễn duyên dáng và đầy cá tính của Lê Quỳnh được nhà sản xuất phim là ông Bùi Diễm đã kể lại như sau: "Khi bắt đầu làm bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống thì chúng tôi cũng muốn chọn một người diễn viên mà có thể nói rằng không những đẹp trai, nhưng mà lại còn có khả năng để đóng phim được thì trong thời gian lựa chọn ấy chúng tôi thấy Lê Quỳnh là người rất là xứng đáng đóng vai chính, thành ra chúng tôi ở trong hãng phim Tân Việt, tức hãng phim sản xuất ra bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống có nhờ đạo diễn Vĩnh Noãn và một người đạo diễn Philippines tên là Manuel Condez, hai người hợp tác với nhau, cho nên chúng tôi sản xuất được bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống. Trải qua rất nhiều thời gian với nhau khi làm bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống, chúng tôi phải đi quay tại Nha Trang, ở trong một cái trại do quân đội Việt Nam giúp, thành thử chúng tôi sống chung với Lê Quỳnh. Do đó chúng tôi quen biết nhiều về cái gọi là khả năng đóng phim của Lê Quỳnh. Bộ phim đó về một phương diện gọi là kỹ thuật, cũng như về phương diện tinh thần, thì vào thời đó có thể coi là một bộ phim đầu tiên được sản xuất với đầy đủ kỹ thuật. Lắm lúc chúng tôi cũng không được rõ Lê Quỳnh học diễn xuất ở đâu nhưng mà sau khi quay một vài lần diễn thử thì chúng tôi thấy Lê Quỳnh diễn thật đầy đủ khả năng để đóng phim. Chúng tôi đưa kịch bản phim cho Lê Quỳnh đọc để Lê Quỳnh nghĩ xem Lê Quỳnh có đảm nhận vai đó một cách có thể, nghĩa là lột được tinh thần của bộ phim không. Thì ngay lúc đầu Lê Quỳnh nhận thấy là Lê Quỳnh có thể làm được. Và sự thật sau một hai tuần làm việc thì chúng tôi thấy Lê Quỳnh đúng là người có khả năng có thể đóng vai trò chính trong phim đó, đóng vai chính với một tinh thần làm việc hết sức là thận trọng, thành thử vai trò của Lê Quỳnh là vai trò hết sức xuất sắc trong bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống.”

Sau bộ phim Chúng Tôi Muốn Sống, Lê Quỳnh liên tục được mời đóng trong hầu hết những bộ phim có tầm vóc lớn và quan trọng khác của Việt Nam hay do các hãng phim quốc tế thực hiện như Đất Lành, Thiếu Phụ Nam Xương, The Quiet American, A Night Of The Dragon,… Đặc biệt là khi nữ diễn viên điện ảnh Kiều Chinh lần đầu tiên đóng phim và đã xuất hiện bên cạnh Lê Quỳnh trong bộ phim nổi tiếng khác của Việt Nam, đó là phim Hồi Chuông Thiên Mụ của đạo diễn Lê Dân, thực hiện trong hai năm 1957-1958, do hãng phim Tân Việt sản xuất, khởi đầu cho sự kết hợp nghệ thuật tốt đẹp giữa hai tên tuổi được yêu thích nhất của nền điện ảnh Việt Nam thời bấy giờ.

Hành trang điện ảnh của ông rất “nặng” qua hàng loạt vai diễn chính trong các bộ phim như: Đất Lành, Hồi Chuông Thiên Mụ, Thiếu Phụ Nam Xương (đạo diễn Jean le Duc), Vụ Án Tình, Ngàn Năm Mây Bay, Đôi Mắt Người Xưa, Tổ Đặc Công 13, Từ Sài Gòn đến Điện Biên Phủ, 11 Giờ 30, Chờ Sáng, Mùa Thu Cuối Cùng, Bẫy Ngầm. Lê Quỳnh cũng đã từng cộng tác với những phim quốc tế như The Quiet American (đạo diễn: Joseph L. Mankiewicz, thực hiện năm 1958), A Night Of The Dragon, Transit A Saigon. Đặc biệt với phim Bẫy Ngầm của đạo diễn Lê Hoàng Hoa, Lê Quỳnh đoạt giải nam diễn viên hay nhất trong năm.

Nhận xét về những yếu tố chính giúp diễn viên Lê Quỳnh đạt được thành công trong lãnh vực phim ảnh cũng được diễn viên kỳ cựu Kiều Chinh chia sẻ: "Lê Quỳnh là một người làm việc rất là có lòng, có tình với công việc cũng như với bạn hữu trong khi đóng phim. Trước khi được làm việc với anh Lê Quỳnh trong phim Hồi Chuông Thiên Mụ năm 1957 thì chúng tôi là bạn, thế nên chúng tôi được biết nhau trước khi chúng tôi được đóng phim với nhau, thế nên khi đóng phim thì rất là thoải mái. Lê Quỳnh là một người đẹp trai, một người có tài. Trên sàn quay lúc nào anh cũng là một người làm việc hăng say và vui vẻ với bạn bè. Anh tạo nên không khí rất vui và đầy hứng khởi. Anh là một người vui vẻ, thẳng thắn và rất là thông minh. Sau bộ phim đầu tiên Hồi Chuông Thiên Mụ quay năm 1957, sau đó, mấy năm sau chúng tôi lại quay được phim thứ hai với nhau, đó là phim Từ Sài Gòn Đến Điện Biên Phủ, cùng có với Đoàn Châu Mậu, với lại Thẩm Thuý Hằng. Rồi sau đó chúng tôi lại quay một phim thứ ba, được làm việc cùng với nhau, đó là phim Chờ Sáng của đạo diễn Thân Trọng Kỳ”.

Thành công ở vai trò diễn viên, Lê Quỳnh còn thử sức mình với công tác đạo diễn. Ông đã từng làm đạo diễn bộ phim Giã Từ Bóng Tối thực hiện vào năm 1969.
Trước 1975 có thời gian nam diễn viên Lê Quỳnh còn làm Giam đốc Trung Tâm Quốc Gia Điện Ảnh Việt Nam (số 11 Thi Sách - quận 1 - Sài Gòn) phụ trách mảng quay phim thời sự. Ngoài ra, ông cũng tham gia vào những hoạt động hành chánh dân sự và xã hội khác và đã từng ra ứng cử dân biểu quốc hội vào năm 1967.

Năm 1966, Lê Quỳnh đại diện Việt Nam tham dự Đại hội điện ảnh Á Châu tại Seoul (Hàn Quốc) và đã đoạt được hai giải thưởng trong Đại hội này. Năm 1967, Lê Quỳnh cũng tham dự Đại hội điện ảnh quốc tế tại Berlin (Đức), lần này ông được mời làm hội viên danh dự của nghiệp đoàn diễn viên điện ảnh quốc tế.

Định cư tại miền Nam California Hoa Kỳ vào năm 1975, Lê Quỳnh cũng cố gắng để tái tham dự vào những bộ phim của Hoa Kỳ được thực hiện tại Mỹ. Họ cứ nhờ ông đóng những vai của người Á Châu ở nước khác, thí dụ như trong một phim thì họ nhờ ông đóng vai một người chồng Hàn Quốc chẳng hạn, thì ông có tâm sự với bạn bè là thôi, ông sẽ không xuất hiện trong vấn đề phim ảnh cho đến khi mà họ quyết định sử dụng ông trong những vai của người Việt Nam. Ông tuy cũng được mời đóng phim tại Hollywood nhưng có thể vì tuổi đã hơi cao, không còn cơ hội đóng vai chính trong những phim Mỹ nên đành phải đổi nghề. Ông được cơ quan bác ái Công Giáo địa phận Los Angeles, tức Hội USCC, tuyển dụng và ông đã là một trong những người cố vấn về di trú đầu tiên được sự chọn lựa của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cũng như là của Sở Di Trú để làm về vấn đề di trú, ông làm việc tại đây hơn 13 năm, rồi ông làm chủ một tiệm phở Nụ Cười Sài Gòn được ít lâu thì bị tai biến mạch máu não cách đây khoảng 10 năm trở lại. Trong những năm cuối đời ông đã phải ngồi xe lăn.

Lê Quỳnh chẳng những đóng phim hay mà còn có giọng hát hay. Lê Quỳnh là mẫu người đàn ông rất đàn ông trong phim và ngoài đời. Người vợ đầu của ông là bà Phạm Thị Băng Thanh, tức nữ danh ca Thái Thanh (em gái cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương) - người được mệnh danh là tiếng hát vượt thời gian của nền tân nhạc Việt Nam, ông kết hôn vào năm 1956. Trong cuộc sống mối tình của Lê Quỳnh và Thái Thanh đã từng một thời là khuôn mẫu của gia đình nghệ sĩ Việt Nam. Họ có với nhau 5 người con: 3 gái, 2 trai; đó là: Lê Thị Ý Lan sinh năm 1957, Lê Xuân Việt sinh năm 1958, Lê Thị Quỳnh Dao tức Quỳnh Hương sinh năm 1960, Lê Thị Thanh Loan sinh năm 1962 và Lê Đại sinh năm 1964. Trong số năm người con kể trên, chỉ có Ý Lan là nổi tiếng hơn cả khi ra hải ngoại trở thành ca sĩ, sau đó mới tới Quỳnh Hương. Cuộc hôn nhân giữa Lê Quỳnh và Thái Thanh mang rất nhiều sóng gió. Lê Quỳnh nổi tiếng đóng phim hay nhưng cũng nổi tiếng bay bướm hào hoa. Thế rồi mối giao cảm giữa Mai Thảo và Thái Thanh gây ra nhiều ngộ nhận cho Lê Quỳnh. Thế rồi cuộc đánh ghen tại phòng trà ca nhạc Bồng Lai bùng nổ. Nhưng lúc đó tướng Nguyễn Cao Kỳ vì mến yêu giọng hát của Thái Thanh nên dùng quyền lực của mình ém nhẹm chuyện đó, không cho báo chí khai thác. Cuộc đổ vỡ trong hôn nhân giữa một diễn viên điện ảnh và một danh ca không sao cứu vãn được. Nhưng Lê Quỳnh vẫn nghĩ đến các con, có van nài khóc lóc xin Thái Thanh bỏ qua vụ đánh ghen vừa rồi, nhưng Thái Thanh cảm thấy mình bị sỉ nhục nên cương quyết ly dị, họ đã chính thức ly dị khi người con gái đầu lòng là nữ ca sĩ Ý Lan mới được 8 tuổi.

Sống xa Lê Quỳnh từ năm 1965, Thái Thanh một mình đóng trọn vai trò vừa là mẹ vừa thay cha trong việc nuôi dạy con cái. Bà không thể ngủ mê trên danh vọng để quên mất việc hướng dẫn đàn con trên đường đời. Khi dịu dàng, lúc nghiêm khắc, bà mong các con bà có được căn bản vững chắc về văn hóa và đạo đức, để mai sau trở nên những Con Người có thể viết hoa. Dù các con bà đều có giọng ca thiên phú, nhất là Ý Lan và Quỳnh Hương, nhưng khi trẻ còn nhỏ, Thái Thanh nhất quyết không cho con bước vào nghề ca hát. Bà khuyên răn con cái đừng lấy nghề ca hát làm chính vì dù có ở địa vị số một trong lãnh vực này cũng không tránh khỏi những khó khăn, gian nan để sống còn.

Lê Đại là người kém may mắn nhất trong 5 chị em: Khi ra đời khỏe mạnh, nhưng Lê Đại bị bệnh sốt tê liệt cấp tính từ lúc 8 tháng. Tuy sống sót nhưng Lê Đại bị liệt nửa thân dưới, xương sống cũng bị sụm. Năm 4 tuổi, chú bé được tổ chức Terre Des Hommes mang qua nước Ý chữa trị 3 năm liền và năm 1971, Lê Đại trở về Việt Nam (7 tuổi), bắt đầu học vần quốc ngữ với mẹ và các anh chị tại nhà. Sau 1975, bà Thái Thanh tìm đường đưa được Lê Đại và Quỳnh Hương qua Pháp (1980). Sau đó hai chị em được bố bảo lãnh sang Hoa Kỳ và Lê Đại được học qua điện thoại chương trình dành cho trẻ tật nguyền. Năm 1985, Thái Thanh xuất cảnh sang Mỹ, bà lại bắt đầu tập dợt và trình diễn trên sân khấu khắp nơi trên thế giới. Đồng thời, bà đảm đương trách nhiệm làm mẹ với rất nhiều nghị lực. Thái Thanh tập lái xe dù bà không thích chút nào, nhưng “phải tập ngay để có thể hàng ngày đưa đón Lê Đại đi học”. Sau hai năm học tại College Golden West Lê Đại đã được vô đại học Long Beach. Sự kiên trì và nhẫn nại của bà mẹ Thái Thanh đã giúp Lê Đại (nay là Michael Đại Lê) tự tin hơn, yêu đời hơn và tốt nghiệp Bachelor tại University of California, Long Beach năm 1996 về bộ môn âm nhạc, thêm nhiều tín chỉ về computer. Ngày nay, Lê Đại đang đi làm Webmaster trong một phân bộ về giáo dục và nghiên cứu của đại học UCI Long Beach, sống tự túc thoải mái trong một căn hộ riêng gần trường. Lê Đại đi làm bằng xe buýt, mỗi cuối tuần bà mẹ Thái Thanh đều tới thăm nom, mang thêm vài món ăn Việt Nam bà nấu cho cậu út.

Còn cô bé Thanh Loan sang tới Hoa Kỳ (1985), bắt đầu bị bệnh phiền muộn nặng hơn, Thái Thanh một lần nữa lại khổ đau cùng cực trước số phận khắt khe. Trong thời gian tìm hiểu về bệnh trạng của Thanh Loan, biết con không học hành bình thường như các anh chị em được, cô đã cố gắng dìu dắt con gái, cùng đi làm những việc thiện nguyện, mong con tìm được niềm vui sống. Nhưng bệnh tình Thanh Loan cứ nặng dần, sau cùng Thái Thanh đành phải nghe lời bác sĩ và các bạn đồng cảnh ngộ, đưa con vào một bệnh viện chữa trị. Nhưng bà vẫn kiên trì phấn đấu với phương tiện và hoàn cảnh của mình để giúp đỡ con yêu và một lần nữa Thái Thanh đã thắng được định mệnh: Sau hơn mười năm chữa trị, Thanh Loan ngày nay đang tập trở lại sống bình thường trong xã hội. Cô bé đã có bằng về cắm hoa và rất mong muốn sống tự lập được sau khi đi làm.

Lê Quỳnh lập gia đình với người vợ sau và có thêm 4 người con. Người vợ sau của ông là bà Lê Ngọc Trúc, đã chung sống với ông hơn 30 năm nay. Bốn người con bao gồm: Lê Quang Lộc, Lê Quang Nido, Lê Quang Victor, Lê Trúc Natalie. Tóm lại diễn viên điện ảnh Lê Quỳnh có hai đời vợ và 9 người con gồm 5 trai 4 gái, tất cả đều đã trưởng thành, trong số đó có hai người theo nghiệp cha đi vào con đường phục vụ nghệ thuật, đó là nữ ca sĩ Ý Lan và MC kiêm ca sĩ Quỳnh Hương.

Lê Quỳnh có người anh trai là giáo sư Lê Xuân Khoa, các em ruột gồm có: Lê Đại Toàn, Lê Đại Tường, Lê Đại Quang, Lê Kim Hoàng.

Diễn viên điện ảnh Lê Quỳnh qua đời vào lúc 12 giờ 40 sáng thứ bảy mùng 05/01/2008 (nhằm ngày 27/11 năm Đinh Hợi), tại một bệnh viện của thành phố Santa Ana ở vùng Orange County, tiểu bang California, hưởng thọ 74 tuổi và được hỏa táng ngày 16/01/2008.

(Tổng hợp từ nhiều nguồn)
Bài viết của Akino

Tuesday, October 20, 2009

Air Force One Du Ký

McKeno ‘chế tác’ từ Cánh thép, bgkq, talawas… và báo chí trong nước.
(Chuyện vui có pha Venglish, nghiêm cấm… không được cười.)


Scheherazade vuốt lại mái tóc bồng,
nàng ưỡn bụng và xum xuê háng,
tiến lại phía long sàng
nơi quân vương đang nằm phưỡn rốn,
và thỏ thẻ :
"Đêm thứ 1002, Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush qua Việt Nam…”
(Talawas)
I. E-phọt-oan đụng độ với Đinh tặc HCMC.

Chuyến đi của tổng thống Bu-Xơ và phái đòan Hoa Kỳ đến Hà Nội để tham dự Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Các Nước Khu Vực Châu Á Thái Bình Dương gọi tắt là A-Phét coi như đã thành công mỹ mãn.

Mọi chuyện bên lề hội nghị có lẽ sẽ tốt đẹp hơn, nếu như ngài Bu-xơ và ngọai trưởng Công-Đôm Ly-Dơ của ông chịu hạ mình đến bái kiến người đang giữ quyền lãnh đạo tối cao tại Việt Nam là Nông Tổng bí-thư, như nhiều vị nguyên thủ của các nước khác đã từng làm. Phải chi phái đòan Mỹ biết ‘nhập gia tùy tục’, hay ít ra cũng đừng ‘nhập nha… chửi tục’ bằng những bài diễn thuyết lăng nhăng về ‘phi-đầm’, thì có lẽ những quan chức đảng CH Mỹ đã được lãnh đạo đảng CSVN đãi cho một chầu ‘Nhất Dạ Đế Vương’ thật hòanh tráng ngay tại Hà Nội.

Thế là sau khi kết thúc hội nghị, cả nhà Bu-Xơ và đòan tùy tùng đông đúc đành phải ôm bụng đói bay vô Sài Gòn để ăn… bún bò Huế. (Có lẽ để tránh lời ‘nguyền’ của cựu tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu : “Anh em đừng có để cái thằng CS nó vào Sài Gòn ăn tô hủ tiếu rồi ra đi lúc nào chúng ta không biết !”).

oOo

Trời đã sập tối trên thành phố Hồ Chí Minh quang vinh. Chiếc E-phọt-oan nhè nhẹ nghiêng cánh lượn vào Phai-Nô Léc. Giọng nói của người nữ Gờ-rao Cồng-Trôn-Lơ của phi trường Tân Sơn Nhất nghe ngọt ngào như ru như hát :

_ “Ghia đao… Phờ-láp đao… Ao-ti-mét-tơ xét-tinh tu nai-nờ nai-nờ tu… Đu not ắc-nô-léc phơ-dơ trăn-xì mít-xơn. On cót-xơ… On gờ-lai bét…” (Thả bánh đáp, hạ cánh tà, chỉnh đồng hồ cao độ 29.92, đừng đáp trả những hướng dẩn tiếp theo. Bạn đang ở trên hướng đáp, trên đường lượn…)

Tên lái phụ căng mắt nhìn xuyên qua màn đêm về hướng phi trường Tân Sơn Nhất, tay ghì chặt cái cần lái cứng ngắt nằm giữa hai đùi, cố gắng điều khiển chiếc chuyên cơ to lớn khệnh khạng như một mệnh phụ đõng đãnh lừ đừ đáp xuống theo sự hướng dẫn của cô điều phối viên không lưu। Hắn đang cố làm một cú ‘tớt-đao’ thật nhẹ nhàng xuống cái phi trường nổi tiếng nhất thế giới này để lấy điểm với các xếp lớn, lúc này đang vui vẻ bù khú với nhau trong khoang thượng khách.

Gương mặt của gã lái chính cũng lộ vẽ căng thẳng. Hắn đang ngồi lặng lẽ lầm lì theo dõi hướng tiến của chiếc chuyên cơ theo giàn đèn đáp dưới đất đang chớp lóe như những tia đạn lữa liên tục bắn thẳng vào đầu phi đạo, thỉnh thỏang lại láo liên liếc vào các mặt đồng hồ điện tử trên Cồng-trôn Ba-nô… Phải đề cao cảnh giác. Dân bay mà cắm đầu nhắm mắt nghe theo mấy tay điều khiển dưới đất là… tự sát, như vụ một tên phi công Lèo chở theo cả giàn Tham Mưu Trưởng của quân đội nhân dân Việt Nam đâm đầu vào núi bên Cánh Đồng Chum năm nào, làm một số tướng tá đang ngồi rung đùi làm 'nghĩa vụ quốc tế’ trên máy bay đều chết trụi.

oOo

Dù sao thì các phương tiện hiện đại nhất của ngành hàng không Mỹ và VN đã được chuyên gia của hai nước chuẩn bị trước cả mấy tháng để hỗ trợ cho cú đáp đêm nay. Gã yên trí nghĩ thầm, mồm lẫm bẫm ôn lại câu nói nổi tiếng của đại đế Julius Caesar của đế quốc La-Mã ngày xưa:

“Veni, vidi, vici”
(ta đã đến, ta đã thấy, ta đã chiến thắng).

Gã lái phụ cũng lằm bằm đọc theo. Mọi người trong phi hành đòan đều thốt lên câu nói này mỗi khi chiếc chuyên cơ đáp xuống một nước mà tổng thống của họ đang ghé thăm. Đây là một nghi thức truyền thống cực kỳ cao quý mà chỉ riêng tổ lái của chiếc E-phọt-oan mới có.

oOo

Cuối cùng, những tên giặc lái Mỹ dạn dày kinh nghiệm đã dìu được chiếc chuyên cơ vào đến đầu đường băng rực sáng ánh đèn của Sài Gòn hoa lệ. Lúc này ‘Tiếng hát đêm khuya’ trên đài kiểm sóat đang thỏ thẻ một cách máy móc lời chào tạm biệt :

_ “Do rờ dơ ti phít ờ-bô dờ ta-mắc. Íp iu cán xi dờ rân-uê, pli-dơ prồ-xít gô ờ-rao prô-xi-chờ. Ao.” (Bạn đang ở cách mặt đất 30 feet. Nếu không thấy mặt phi đạo, hảy hủy cú đáp và tiến hành Go Around. Dứt.)

_ “Roger that. Thanks and have a nice night, darling” (Nhận rõ. Cám ơn và chúc một đêm tuyệt vời, em yêu).

Gã phi công lã lướt chào lại. Vượt qua dảy đèn đáp, hắn thong thả nâng đầu nàng mệnh phụ già lên, rồi nhẹ nhàng dúi cái hot-stick về phía trước, đặt nhẹ hai ổ bánh đáp khổng lồ hai bên đường chỉ vàng ngay đầu phi đạo. Chiếc chuyên cơ rùng nhẹ khi chạm mặt bê-tông rồi lướt nhanh giữa hai hàng đèn xanh biếc như biển tình lãng mạn.

oOo

Thình lình, nghe như có tiếng thở phào, rồi chiếc E-phọt-oan dường như khựng lại. Cái đầu hơi chúi xuống, nàng gật gù chập chọang lết tới gần cuối phi đạo rồi đứng lại như bị thắng gấp. Cánh cửa buồng lái cũng đồng thời bật ra. Giữa đám mây không khí lỏng phản chiếu ánh đèn vàng vọt mờ ảo hiện lên cái đầu đen như cột nhà cháy của tên khỉ đột đội trưởng cận vệ. Hắn nhe hàm răng trắng bóng sủa lên một tràng khét lẹt giọng Texan:

_ “What’s up, men ? What’s the hell ya doin with it ? Wanna kill us all, ya damned Air Force guys ?" (Chuyện gì vậy ? Các người đang làm cái quái gì vậy ? Bộ muốn giết hết tụi tao hay sao hở mấy thằng Không Quân trời đánh trật búa kia ?)

Thay vì nói lời chào sân bay theo truyền thống quen thuộc, cả hai tên giặc lái của KQ Mỹ không ai bảo ai đồng lọat thốt lên :

_ “Đ.M. Nó Rãi Đinh !”

oOo

Một đòan xe chuyên dụng gồm xe thang, xe cứu hỏa, cứu thương, limousine, mô-tô hộ tống, cảnh sát, công an… chiếc thì nháy đèn xanh, chiếc thì chớp đèn đỏ, có chiếc không bật đèn, nhưng không chiếc nào hụ còi xông tới chiếc E-phọt-oan xẹp bánh đang nằm lặng lẽ bên lề cỏ.Vợ chồng Bu-Xơ cùng phái đòan Mỹ nhanh chóng bước xuống cầu thang, tươi cười niềm nỡ bắt tay bắt chân với dăm ba tay cán bộ chóp bu của thành phố ra tận đường băng để đón chào. Rồi ai lên xe nấy chạy về hướng khách sạn Niu-Quơ. Ai nấy đều vui vẻ nghĩ đến bữa ăn tối thịnh sọan và đệm ấm chăn êm làm bằng mây ngũ sắc của cái khách sạn sang trọng nhất Sài Gòn này, vì nó cứa tới hai ngàn rưởi đô Mỹ một phòng một ngày đêm.

Và không ai bận tâm đến tổ lái của chiếc chuyên cơ đang ở lại ngòai phi đạo với giàn bánh đáp xẹp lép vì bọn ‘đinh tặc’ đánh đâu được đấy oai hùng biết mấy của cái thành phố hào hùng mang tên Bác này.

Gã lái chính cáu kỉnh đá mạnh vào giàn bánh trước, cố lắng nghe một tay phiên dịch dùng tiếng Anh bồi để diễn ý của tay cán bộ An Ninh Phi Trường đang ngồi vắt vẻo trên chiếc xe kéo. Hắn cúi xuống giải thích :

_ “Quéo-cằm quý khách đã đến thăm thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi rất tiếc về sự cố xảy ra mà không giúp được gì cho quý vị, vì phi trường chúng tôi không có bánh đáp dự phòng cho chiếc chuyên cơ đặc biệt này.Điều mà chúng tôi có thể làm được trong lúc này là kéo chiếc máy bay ra rìa phi trường, nơi đó có cái chòi của một tay “vá ép bơm hơi”. Hắn có thể giúp quý vị sửa lại giàn bánh đáp… Nên nhớ là đừng có nói chuyện này ra cho ai biết cả. Sẽ không hay ho gì cho danh tiếng của quý vị cũng như uy tín của chúng tôi nếu bọn báo chí phanh phui ra chuyện này…”

oOo

Cả tổ lái của chiếc E-phọt-oan đứng lom khom nhìn gã “vá ép bơm hơi” biểu diễn tài nghệ. Họ vô cùng thán phục khi thấy hắn khéo léo dùng cái kềm ‘mõ két’ kéo từ cái vỏ bánh trước ra một cái đinh kỳ dị cong queo như mũi đinh ba của thần biển Neptune, rồi nhanh chóng cạy vỏ, lấy ruột ra, bơm lên, rồi quay quay nhúng nhúng cái ruột ‘săm’ vào một chậu thau to tướng chứa đầy nước bẩn đục ngàu để tìm lỗ thủng.

Cứ mỗi cú dúi mạnh cái săm xuống đáy chậu thau là y như rằng chỗ đó sủi lên một đám bọt, và hắn bẻ một đọan tăm xỉa răng đâm vào lổ thủng đó để đánh dấu… Gã chuyên gia ‘vá ép bơm hơi’ làm việc rất ư là bài bản và có khoa học, chứng tỏ là nguồn nhân công của VN rất xứng đáng để gia nhập các hiệp hội hàng không dân dụng quốc tế I-cao (ICAO), thương mại thế giới Vờ-kép Tờ O (WTO) và hợp tác phát triển kinh tế vùng châu Á Thái Bình Dương A-phét (APEC).

oOo

Rồi gã chuyên gia thò ngón tay vào một lổ thủng lớn móc tọac nó ra và phán :

_ “Cái săm lày thủng nhiều quá, gần một chục nỗ. Hay nà đễ đàn em thay cho các bác một cái dzuột ‘xịn’ nhập của Thái Nan, bay chắc ăn hơn…”

Nhìn cái bắp tay để trần có xăm hình cái quan tài với 3 cây đèn cầy của gã vá ép, chứng tỏ đây là một kẻ liều mạng đã từng vào tù ra khám, tên giặc lái Mỹ dè dặt hỏi :

_” Bao nhiêu ?”

_” Mười ngàn đô một cái. Đàn em nấy đúng giá dzuột ngọai của Thái. Việt-Lam E-Nai không có đâu…”

Gã lái chính nhăn nhó đưa tay ra sau mông sờ ví tiền :

_ “Còn vá ép thì bao nhiêu một lỗ ?”

_ “Năm trăm… trả bằng tiền mặt chớ không xài rờ-đit cạt… Mà cái nỗ này thủng nớn quá… sợ ló không ăn keo…”

_ “Thôi thì ‘đại ca’ thay đại cho đàn em cái ruột Thái gì đó cho chắc ăn… Đêm hôm khuya khoắt như thế này…”

Chỉ một thóang là cái bánh máy bay được bơm lên căng cứng. Và gã chuyên gia ‘vá ép bơm hơi’ câng câng bộ mặt trơ tráo hoan hỉ đếm món tiền trúng mánh trước những bộ mặt nhăn nhó như mấy trái mướp đắng vì bị ‘chặt đẹp’ của những tên giặc lái USAF.

oOo

Ở cái xứ mà niềm tin cực kỳ hiếm hoi như nước trong sa mạc _ vì ở đây chỉ có một thứ chân lý duy nhất : “Mẹ bác là người sinh ra bác.” Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Còn bố bác có thật là bố đẻ của bác hay không, thì chỉ có… đảng và mẹ bác mới biết được! _ thì cái cách ứng xử hay nhất cho tình huống này là ngủ lại ngòai phi đạo để giữ tàu bay cho chắc ăn: Gã lái phụ ôm mền chiếu ra nằm cạnh giàn bánh trước. Tên lơ tàu bay và gã thợ máy thì ôm hai giàn bánh sau.

Nói là ngủ bên cạnh máy bay nhưng đứa nào cũng phải căng mắt ra mà thức. Vì hễ chợp mắt một phát là coi như ổ phuộc nhún ‘o-la-din’ của hảng Boeing sẽ bị ‘luộc’ thành ‘made in China’ ngay lập tức. Có khóa cũng mất !

Còn tay lái chính kiêm Trưởng phi hành đòan của chiếc E-phọt-oan thì tử thủ trên buồng lái. Hắn vừa loay hoay trải chiếu mắc mùng ngủ trên sàn tàu, vừa cay đắng triết lý :

_” Hèn chi phi công Lý Tống của VNAF đã hai lần bay về thăm quê mà không dám đáp… !”



Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn?
Tôi có quyền gì được lành hơn nhân dân tôi một manh áo?
Tôi có quyền gì được rộng hơn nhân dân tôi một tấc vuông nhà ở?
Tôi có quyền gì được lên xe xuống ngựa?
Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường?
(Phùng Quán)

II. Vốn vay ODA và món ‘Bia Ngâm’.

Tại nhà khách thành phố, vị lãnh đạo cấp trên của VN hồ hởi phấn khởi thuyết trình về tiềm năng đầu tư và phát triển kinh tế của đất nước trước những vị khách quý nước ngòai gồm tổng thống Mỹ Bu-Xơ, tổng thống Nga Bu-chin, thủ tướng Hen của Ca-na-đa :

_ “… Chúng tôi có một tiềm năng rất lớn để tiêu thụ máy móc, xe hơi, tàu bay, tàu lặn… của các nước công nghiệp hiện đại tiên tiến như quý quốc đây.
Trước mắt, so với giàn xe ‘quan’ của quý nguyên thủ quốc gia đây đang dùng đã thấy là chúng tôi hiện không thua kém: Thí dụ như đồng chí nguyên bí thư Hà nội có một chiếc Le-xớt-xơ trị giá tới ba ngàn con trâu… Hai đồng chí lãnh đạo cấp trên vừa mới từ chức cũng được nhà nước cấp hai chiếc xe ‘quan’ trị giá tới năm tỷ…
Trong tương lai, có thể mỗi lãnh đạo cấp trên chúng tôi sẽ được cấp một chiếc chuyên cơ như chiếc E-phọt-oan của ngài Bu-Xơ đây…”

Ngài Bu-Xơ bèn nhanh chóng đứng lên chớp thời cơ tiếp thị cho hảng Bô-inh, mong sẽ kiếm được chút đỉnh tiền ‘cò’ trong tương lai khi hảng này bán những chuyên cơ cho các lãnh đạo VN :

_ “… Chúng tôi rất hân hạnh được mời quý vị lãnh đạo các nước có mặt trong buổi hội thảo này lên chiếc E-phọt-oan bay một vòng cho biết tiện nghi sang trọng của nó… Luôn tiện mình đem theo một ít ‘đặc sản’ của VN lên trời ‘lai rai’ với nhau cho vui. Nghe nói…”

Thế là đòan xe ‘quan’ lại ào ào kéo nhau ra phi trường, để các vị nguyên thủ quốc gia quá giang một vòng tham quan rừng vàng biển bạc của nước VN giàu đẹp từ trên cao, từ chiếc chuyên cơ đặc biệt của tổng thống Mỹ।
oOo

Những tên giặc lái nhăn mặt khi liếc lên tấm kính chiếu hậu của buồng lái nhìn về phía khoang thượng khách, nơi các vị lãnh tụ 4 nước đang đàm đạo những chuyện linh tinh đại sự, trên trời dưới đất... Bốn vị nguyên thủ quốc gia mặc áo dài khăn đóng, là y phục truyền thống của VN, đang ‘cùng quây quần ta vui… vui… vui…’ quanh một bồn ‘bia ngâm’. (Bia Ngâm là món bia nổi tiếng do Bùi Tiến Dũng đại gia_ người quản lý vốn viện trợ phát triển ODA cho PMU18 của bộ Giao thông Vận tải_ sáng chế : Trong bồn bia có ngâm vài nàng trinh nữ để lấy chất ‘tươi’. Nghe nói uống một vại bia này sẽ…‘Thọ Tỷ Nam San’.)

Còn ngọai trưởng Công-đôm Ly-Dơ thì không mặc gì cả, vì nàng đang nằm lọt thõm trong bồn bia sủi đầy bọt, đóng vai… trinh nữ! (Thì, mặc dù đã quá tuổi ‘tri thiên mệnh’ nhưng chưa có chồng, như thế coi như là ‘ẽm’ vẫn còn gái tân, chớ còn gì nữa ?). Cũng tại vì gã đội trưởng cận vệ khó tính không chịu cho mấy em sinh viên VN lên tàu. Hắn lấy cớ là ngòai lý do an ninh còn để ‘bảo vệ bí mật quốc gia’, vì trước đây nghe nói có một em sinh viên VN la lối om xòm chuyện ‘đổi trinh lấy điểm’ trong trường thi, bể mánh hết! Nhưng gọi là ‘bia ngâm’ mà không có trinh nữ để ngâm thì… trật mô-đen, tầm thường xòang xỉnh quá, uống vào đâu có áp-phê? Do đó mà nàng Công-Đôm Ly-Dơ đành phải nằm trong cái bồn bia.

Và ẽm đang nở một nụ cười cực kỳ bí ẩn_ như nụ cười của nàng Mô-Na Ly-Dơ trong bức tranh La Dô-Công_ lúng liếng đưa cặp mắt nai trắng nhiều đen ít như hai cái hột vịt lộn ‘đá lông nheo’ với các vị lãnh đạo thế giới đang tập tành chơi bời theo kiểu ‘Công nghiệp hóa, Hiện đại hóa’ của VN.

oOo

Trong khi những kẻ ‘cưa sừng làm nghé’ này đang cùng nhau hoan hỉ ‘dzô chăm phần chăm’, hồ hởi phấn khởi thưởng thức món đặc sản quái chiêu, thì khi không, gã lái chính bỏ buồng lái chạy xộc vào khoang thượng khách đứng nghiêm báo cáo :

_ “ Trình tổng thống. Nguy cấp, nguy cấp…”

Mọi người giật mình nhìn lên :

_ “Chuyện gì?”

_ “Tối qua chiếc E-phọt-oan tiếp nhiên liệu của cây xăng Bê-trô-ly-mếch dịch vụ xăng dầu hàng không ở phi trường Than Son Nhat. Hình như trong xăng có pha A-xê-tôn phế phẩm hay mỡ cá Basa gì đó nên bộ phận bơm nhiên liệu bị trục trặc. Máy bay có thể bị tắt máy rơi không biết lúc nào…”

Hắn dừng lại một lát để cho các vị lãnh tụ nghe thủng vấn đề, rồi nói tiếp :

_ “Phía sau cái cửa thóat hiểm có bốn cái dù cho bốn vị nguyên thủ… Nhưng tôi là phi công duy nhất ở đây, tôi phải bày cho quý ngài cách ‘hạ cánh an tòan’ … ”

Nói xong, gã láu cá tiến lại đống dù bên cửa thóat hiểm lấy một cái túi dù đeo vào người, rồi quay qua quay lại làm vài động tác ‘chim bay, cò bay’ để dạy cho bốn vị lãnh tụ cách nhảy dù. Rồi hắn mở cửa máy bay và nhảy tót ra ngòai.

oOo

Ngay lập tức, vị lãnh đạo VN đứng bật dậy :

_ “Tôi là lãnh đạo của nước chủ nhà… Tôi phải được quyền ưu tiên…”

Nói chưa dứt câu, ngài nhanh chóng tiến tới cửa thóat hiểm lấy một cái túi đeo vào, rồi vội vã nhảy tót ra khỏi máy bay như sợ có ai đó chạy theo dành lại…

Còn lại 2 cái dù cho 3 người! Ngài tổng thống Nga Bu-chin cũng đứng dậy :

_” Tôi là lãnh đạo của một nước châu Âu duy nhất ở đây. Tôi phải được quyền ưu tiên”.

Nói xong, ngài tiến tới cửa thóat hiểm lấy một cái túi đeo vào, rồi nhảy ra khỏi máy bay…

Ngài thủ tướng Ca-na-đa thấy vậy bèn đứng dậy hùng hổ xăn tay áo, cột hai tà áo dài gọn gàng ra trước bụng, để lộ cặp bắp chân lông lá mạnh khỏe dưới hai ống quần short thể thao, trông bộ dáng giống như gã Táo Em trong truyền thuyết. Hen gằn giọng nói với Bu-Xơ lúc đó đang xúng xính trong bộ áo dài rộng thùng thình, lụ khụ như gã Táo Anh :

_”Tôi với ngài đều là lãnh đạo của hai nước châu Mỹ ở đây, nên không ai được có quyền ưu tiên… Tôi nghĩ rằng chúng ta nên giao đấu. Ai thắng sẽ dành được cái dù còn lại.”

Nhưng chủ nhân của chiếc E-phọt-oan vẫn điềm tỉnh mĩm cười :

_” Tôi tin rằng chúng ta… không cần thiết phải làm như vậy. Vì…”

Rồi tổng thống Mỹ kề tai thủ tướng Ca-na-đa tâm sự :

_”… Lúc nãy tôi thấy ngài lãnh đạo nước chủ nhà đã chụp nhằm cái túi... đựng mền gối của gã phi công !”


Đã đến giờ Đ
Hoàng đế râu tóc rối bù,áo long bào vải chàm cũ bạc,
chân dận dép lốp máy kéo nặng như cặp cùm,
hơi thở men rượu,
khoác tay hoàng hậu áo pun quần bò mốc,
mí mắt tô xanh, móng tay móng chân sơn đỏ;
theo con đường Trung lộ
tiến vào cửa chính Ngọ Môn quan.
(Talawas)

III. Đất đai và Vũ khí : 2 mặt hàng béo bở nhất.

Ngài thủ tướng Ca-na-đa chưa kịp hòan hồn thì nghe tiếng của viên phi công phụ trên buồng lái gọi xuống báo cáo :

_ “Xin quý khách an tâm. Vừa rồi chỉ là một bài kiểm tra định kỳ về cách xử lý tình huống khẩn cấp của phi công trưởng. Chiếc E-phọt-oan có một bộ lọc nhiên liệu cực kỳ siêu hạng_ nó có thể lọc tòan bộ nước phông-ten nhiễm bùn của SAWACO ở Sài Gòn thành nước lọc vô chai tiệt trùng tinh khiết trong nháy mắt_ nên một chút a-xê-tôn pha vào xăng ‘made in Xinh-ga-bo’ không nhằm nhò gì. Máy bay ta vẫn còn bay ngon lành … ”

Rồi gã ngập ngừng thưa với Bu-xơ, “Được biết trước kia tổng thống cũng là… phi công ? Nếu không phiền, thì xin nhờ ngài… lái phụ, để giúp chúng tôi hạ cái ‘của nợ’ này xuống !”

_ “Okay. Hảy đưa cho ta một tấm bản đồ. Ta sẽ làm co-pilot kiêm hoa tiêu dẫn đường cho chú em. Nào, bay qua Guam lấy một cái săm B52 để thay cái ruột dzỗm của ‘Thái Nan’ trong giàn bánh trước, rồi ‘via direct’ về Mỹ… ”.

_ “Via về đâu, Houston hay Washington ?” Gã phi công ném cho Bu-Xơ một tờ bản đồ Hoa Kỳ do Nhà Xuất bản Giáo Dục của VN phát hành : “Theo hướng nào, thưa tổng thống ?”
oOo

Không có tiếng trả lời. Vừa lúc đó trong khoang thượng khách có tiếng chuông điện thọai. Công-đi lúc này vẫn còn nằm trong bồn bia bèn với tay nhấc máy :

_ ”E-phọt-oan đang nghe”.

_ ”Văn phòng Tổng bí thư đảng CSVN đây. Bây giờ Tổng bí thư đã kiêm luôn chức vụ Chủ tịch nước. Phái đòan Mỹ có thể đến ra mắt Nông chủ tịch được rồi… Muốn đến xin báo trước để chúng tôi bắn 21 phát đại bác chào mừng…”

Người nữ Giáo sư Tiến sĩ ngành Liên Xô Học tài danh của Mỹ khiêm tốn đáp lại lời mời của cơ quan quyền lực nhất VN, giọng lo lắng :

_ “Chả dám ra mắt đâu. Nếu đảng CH chúng em mà đến bái kiến đảng CS của các anh, thì e rằng sau này cử tri Mỹ sẽ dồn hết phiếu cho đảng DC trong những kỳ bầu cử mất ! ”

Công-đi rướn người lên nghiêng đầu cặp cái ống nghe bên vai, vô tình để lộ cái phần tươi mát nhất của nàng trinh nữ, làm ngài thủ tướng Ca-na-da lúc đó đang ngồi ‘phê bia’ nhìn thấy cũng phải xốn xang, nhấp nha nhấp nhỏm. Nàng nháy mắt với Hen rồi ữơn ẹo nói tiếp :

_ “…Đúng là chúng em qua đây là để tính chuyện buôn bán làm ăn. Nhưng… chẳng thà Mỹ qua In-đô đương đầu với nhóm ‘Hồi giáo cực đoan’ và quân khủng bố Al Qaeda chuyên gia đánh bom tự sát để hỏi thuê Su-ma-tra cho các nhà khoa học Mỹ nghiên cứu sóng thần và động đất, xem ra còn được tiếng hào hùng nhơn nghĩa hơn… ”

Vừa nói, nàng giặc cái vừa bắt giò lên gọt gọt tĩa tĩa mấy cái móng chân, rồi cao hứng ư ử ngâm bài cổ thi bất hủ:

“…Người lọan? Càng hay!

Sóng thần? Rất hay!

Đất động? Quá hay!

Ai sống? Tuyệt hay!

Ai chết? Mặc bay...”


_ “Nhưng… ngọai trưởng nên nhớ rằng VN của chúng tôi là một môi trường kinh doanh an toàn tuyệt đối.
Và mô hình Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Dân làm chủ… của chúng tôi có thể ví như một cỗ xe bò ‘chính trị’ rất vững chắc : Trên đó Đảng lãnh đạo ví như người đánh xe, dùng cây gậy và củ cà rốt để lèo lái cỗ xe Nhà Nước tiến nhanh tiến mạnh trên đường… ‘kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’, nghiêm cấm không ai được phép đeo đu ngang hông.
Do đó, bà nên hiểu rằng chỉ có đảng mới có quyền cho Mỹ thuê Đà Nẵng hay không…”

Hai tiếng ‘Đà Nẵng’ gợi nhớ làm Công-đi đỏ mặt tía tai. Gương mặt đen mặn đen mà của nàng khi nổi giận trông lại càng… đen nhẽm:

_ “Biết rồi, nói mãi… Nhưng cái mô hình ‘một đồng chí gạo lãnh đạo mười đồng chí mì’ thời ‘ăn độn’ đó đã xưa lắm rồi, nên không dám thuê đâu! Vì nếu lỡ quý vị dùng máy ủi dúi đầu nông dân địa phương xuống bùn để lấy nhà đất của họ làm ‘khu công nghiệp’ như ở Hố Nai, Đồng Nai thì sao?

Nghe nói quý vị để cho các ‘công ty cổ phần’ làm ‘chủ đầu tư dự án’ đứng ra ‘thu hồi’ nhà cửa đất đai, mồ mã cha ông… của dân, rồi ‘bồi hòan’ cho họ dăm, ba ngàn vnd một mét vuông, rồi đem cho doanh nghiệp thuê lại với giá… năm, mười triệu ? Làm ăn kiểu ‘một vốn bốn lời’, ‘tay không bắt cướp’… như thế thì chẳng mấy chốc mà thành đại tư bản?

Mà nông dân VN trong thời đại ‘vi tinh’ bây giờ, khác với cái thời ‘con trâu đi trước cái cày đi sau’, họ đâu có ngu? Rồi dân chúng bất mãn biểu tình đình công kiện cáo om xòm, làm hại đến uy tín của các doanh nghiệp nước ngòai đã ‘đầu tư’ vào đất đai của họ thì sao? Chúng em không muốn bị mang tiếng là có dính dáng với những họat động làm giàu bất nhân phi pháp của những ‘tập đoàn Tư Bản Đỏ’ mới nổi đội lốt ‘chủ đầu tư dự án’ đó của quý vị đâu! Vì chỉ có ‘Mafia nhà nước’ mới xài ‘luật rừng’ trắng trợn như thế !

Nên nhớ cho rằng người Mỹ chúng em đã có luật chống Mafia từ lâu. Thôi thì xin cám ơn các ‘ông trùm’ đáng kính. Sách có chữ ‘Kính nhi viễn chi’. Có ham Đảng CH chúng em cũng không dám ngồi cùng bàn để ‘dây máu ăn phần’ với quân Mafialist đâu, vì mối quan hệ này liếc sơ cũng thấy giống như quan hệ hỗ tương giữa hai lòai… kền kền và linh cẫu !”

oOo

Tay lái phụ của chiếc chuyên cơ E-phọt-oan bây giờ đã trở thành lái chính. Nghe Công-đi trả lời với nước chủ nhà như thế hắn biết ngay là đã đến lúc phải quay đầu về Mỹ, bèn hỏi lại :

_ “Bay theo hướng nào, thưa tổng thống?”

Không biết vì say xỉn do uống quá nhiều ‘Bia Ngâm’, hay vì không đọc được ‘Vinh-lích’, mà chỉ thấy tổng thống Bu-Xơ _ lúc này đang ngồi ghế phi công phụ _ cầm cái bản đồ Hoa Kỳ quay qua quay lại, ú a ú ớ, lè nhè lèm bèm chuyện gì đó không ai hiểu được!


Tưởng là Bu-Xơ bị trúng gió á khẩu, tay Áp Tải Phi Hành bèn tiến lại nâng ngài lên và hỏi han sức khoẻ. Nhưng Bu-Xơ lắc đầu quầy quậy, giọng nhừa nhựa:

_"... No... star... where ! Waa chưa có... saii...ay… mà !

Rồi ngài chỉ ra ngoài cửa sỗ, nói như ngâm:

_"Các ngươi hãy nhìn đi:

Bên chòm Thập Tự...

Những vì sao Nhân Mã

Có dáng như…

Người đàn bà

Lam lũ

Đang ôm thúng...

Đơn khiếu nại

Trong đêm đen

Lầm lũi...

Đi về.”


(Có lẽ đơn khiếu nại về đất đai... bị lãnh đạo cấp trên trả lại... Vì giải quyết đơn đòi đất cho Dân, thì mất tiền 'lót tay' của các Nhà Đầu Tư... Còn đâu những chầu bia Ngâm?)


Rồi ngài chống chế :

“Cái hình ảnh đó làm cho ‘waa’ bị… choáng!"


oOo


Quái! Bu-Xơ xuất khẩu thành thơ! Tay phi công nghĩ thầm. Hèn chi cựu phó tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ _ hồi đó cũng là phi công_ có nói : "Mỗi phi công là một thi sĩ". Theo mình, đáng lẽ ra Mr. Ky nên nói: "Mỗi tổng thống là một thi sĩ" thì đúng hơn!


Nghĩ như thế, nhưng hắn chỉ nói :

_ "Co-pilot. You have the controls."(Phi công phụ hãy cầm lái)


Bu-Xơ đang mơ màng thì bị thức tỉnh, giật mình đáp :

_"Yes, Sir. I have controls." (Vâng, thưa Xếp। Tôi nhận cần lái)


Được rãnh tay, gã giặc lái châm một điếu thuốc ngồi phì phà, rồi rút sổ Phi Hành ra phê.


Qua làn khói thuốc, hắn nheo mắt nhìn hai bàn tay của viên phi công phụ Bu-Xơ đang run rẩy như một chú rễ mới vụng về sờ soạng những cái nút bấm trên cồng-trôn ba-nô (bảng điều khiển), trong khi cái cần lái đang nhô cao giữa hai đùi lão cứ liên tục giật tới giật lui để chĩnh hướng bay, vì chiếc chuyên cơ đã bị tay phi công lụt nghề mà láu cá này cài vào chế độ ô-tô bai-lớt (lái tự động).


_ "Nếu tay phi công phụ này mà bay quờ quạng, chắc chắn là mình sẽ 'binh' cho lão ta một tờ 'Pink Slip' (hay còn gọi là U đỏ) thật to, không nễ nang gì cã". Hắn nhịp giò nghĩ ngợi.


_'That makes a man, though !' (Thế mới nên người)


McKeno

Monday, October 19, 2009

Những Cánh Chim Non

(Những chi tiết và tên nhân vật đều có thật, và người viết cố gắng diễn tả đúng và trung thực... những ngày học bay của mình.)

Sáng hôm nay, sau khi thức dậy, nhìn ra ngoài đường bầu trời u ám, cả thành phố Portland bị bao phủ một lớp mây mù, ngồi đây xem đi xem lại video của chiếc Trực thăng bi nạn rớt xuống biển, và truyện của một ngừõi Phi Công khu trục bị bắn rơi, tự nhiên tôi cảm thấy buồn và thương cho những anh hùng vắn số… Trời ơi tội nghiệp qúa ! Ba mươi mốt năm rồi !....tôi còn nhớ rỏ như ngày hôm qua.

Cuộc đời bay bổng của tôi lận đận vô cùng. Những ngày đầu học bay Cessna T-41 là những ngày đau khổ nhất của cuộc đời tôi. Mấy lần bay đầu tiên liên tiếp tôi bị ói. Và khi bị ói thì mệt và chóng mặt, như vậy thì làm sao học bay được nữa ? Vì quá lo lắng nên hể nghe đến đi bay là mặt mày tôi xanh lè xanh lét, bao tử tôi đau và sôi lên.

Sau mấy tuần học bay, khoá 75-02 bắt đầu solo… Nhưng tôi thì vẩn còn bay straight and level (bình phi). Khi Thầy tôi bắt đầu chỉ dẩn cách làm nhừng động tác khó như quẹo gắt (steep bank turn) hoặc triệt nâng (stall), mỗi lần như vậy là tôi chuẩn bị bao ni lông đê ói thay vì ngồi chăm chú nhìn và lắng tai nghe Thầy chỉ dẫn.
Những ngày ở Căn Cứ Không Quân Medina thật là buồn bã. Vì bay bị khó khăn trong khi tập luyện nên tôi thường hay đi theo nhóm Na, Nhuận, Trường, Bảo, Vinh… Các bạn này đã rớt bay và đang nằm nhà binh xập xám trong lúc chờ tài khoá đi học Kiểm soát Không lưu, hoặc những ngành cơ khí v.v… ở những căn cứ Không Quân khác.

Còn Trời còn đất còn mây nước / Chẳng lẽ ta U mãi thế này? (thơ KQ)

Việc gì đến sẽ đến, khi một khoá sinh phi công (student pilot) bị 3 chữ U (unsatisfactory) thì bị loại ra khỏi khóa bay. Thầy dạy lái máy bay T-41 của tôi còn rất trẻ. Ông có 3 đứa học trò : tôi, Thức, và Tiến.Lúc đó khóa 75-02 qúa đông nên lớp tôi chia làm hai nhóm. Một nhóm đi xe bus đến Tincan Field và nhóm tôi đi xe bus đến Hondo Field. Thường thì tôi bay với Thầy trước, ra vùng thực tập rồi bay về đáp ở Tincan.
Mỗi lần về đến Tincan là Tiến phải lau tàu, vì khi ói tôi chụp bao ny lông không kịp nên văng đầy trên đông hồ phi cụ và trên sàn tàu ! Thằng Tiến vừa lau vừa chửi thề vì cái mùi tanh khó chịu trong phòng lái (cockpit).Mỗi lần Tiến về đến Medina là nó chửi tôi thậm tệ, không còn chữ gì để diễn tả cái bực mình của nó, vì đáng lẽ tôi phải ở lại để tiếp nó và Thầy lau chùi tàu… nhưng xe bus và các bạn đang chờ để về căn cứ.

Mỗi lần Tiến về đến Medina là nó chửi tôi thậm tệ, không còn chữ gì để diễn tả cái bực mình của nó, vì đáng lẽ tôi phải ở lại để tiếp nó và Thầy lau chùi tàu… nhưng xe bus và các bạn đang chờ để về căn cứ.

Những lần Thầy tôi biểu diễn cách làm stall (triệt nâng), kéo cần lái lên đế máy bay vọt lên thẳng đứng, rồi cắt tay ga, chân trái đạp bánh lái (rudder)… Máy bay không còn đủ sức bay lên vì hết ga (power) nên cắm đầu rớt xuống như cục gạch thì làm sao tôi chịu nổi ? Tôi buồn nôn và ói ra liền, chụp bao ói không kịp trong lúc máy bay đâm nhào xuống.

oOo
Những đứa đã solo (bay một mình) bắt đầu chuẩn bị xếp va li đi qua trường bay phản lực. Lòng tôi buồn vô hạn.
Hằng ngày ở Medina tôi ghé thăm Vũ Nam Nhuận ngồi nói dóc, than thở ngậm ngùi cho số phận của mình. Lâu lâu lại theo Nguyễn Na đánh bài, vì tôi sắp bị Thầy cho nghỉ bay để chờ đi học ngành khác !
Thầy của tôi chẳng màng gì đến tôi vì ông biết rằng chắc chắn, và không sớm thì muộn là tôi sẽ bị loại ra khỏi ngành bay. Bạn cùng lớp thì Thầy cho điểm E (excellent), hoặc G (good), tôi thì chữ F (fair) và chữ U (unsatisfactory).
Cuối cùng Ông không bay với tôi nữa vì ông nói tôi thiếu khả năng bay. Tôi phải đi kiểm tra khả năng bay (checkride) với Ông Volander, Trưởng phòng huấn luyện.
Những ngày đầu tháng 12 năm 73 gíó lạnh. Thời tiết bắt đầu xấu và có gió nhiều. Thường thường khi Thầy đã từ chối bay với học trò và cho chữ U, thì Ông Thầy Trưởng ngành huấn luyện chắc chắn sẽ cho chữ U kế tiếp. Tôi hồi hộp và lo lắng khi đi bay với Ông Volander, trong đầu lúc nào tôi cũng nghĩ rằng cuộc đời bay bổng của mình sẽ chấm dứt từ đây !
Bay chỉ có một vòng chung quanh phi trường (traffic pattern), rồi đáp xuống… Ông Volander bảo tôi phải tự đáp một mình. Tôi run lẩy bẩy cầm cần lái. Thầy tôi có bao giờ dạy cho tôi đáp một mình đâu ? Cắn răng chịu đựng, tôi từ từ vào Cận Tiến (final approach). Mặt đất dâng lên thật nhanh, qúa sợ tôi kéo cần lái thật mạnh, con tàu bay ngóc lên, rồi ập xuống, nó nhảy như con cóc và chút xíu nữa thì ra cỏ !
Mặt Ông đỏ lòm như người say rượu. Ông hét lên :
_ No...No… That's it, I have the air craft. (Đưa cần lái cho tôi ngay ! Anh ngồi đó đế tôi bay !).
Trong bụng tôi nghĩ... mới bay có một vòng chưa đầy 20 phút tại sao lại ngưng ? Như vậy thì Ông sẽ cho thêm một chữ U nữa rồi ! Lại thêm một cái đinh đóng vào quan tài ! (one more nail in the coffin) Ôi từ đây tôi sẽ vẫy tay từ giã cuộc đời bay bổng… của tôi.
Con đường taxi vào sân đậu máy bay sao mà dài qúa ! Mặt tôi buồn rầu, nghĩ đến tương lai mà nước mắt rưng rưng... Nhìn qua Ông Volander mặt lạnh như tiền, không nói một câu.
Ôi Không Gian giờ đây ta mới biết
Mộng mây trời đã giết chết cuộc đời ta
Hối hận ư .?...thôi đã muộn rồi
Tôi thèm khát một khung trời thoải mái . (thơ KQ)

Đang ngồi nhìn ra bầu trời xám ngắt, nghĩ đến những ngày đi theo thằng Na, thằng Nhuận. Hai thằng này bán trời không mời thiên lôi, một lời nói ra là thiên hạ cười bể bụng, rất ma giáo, nhưng lúc nào cũng tốt với ban bè, ai bị nạn hoặc có vấn đề gì… đều sẵn sàng quên mình giúp bạn. Cho đến bây gìơ 30 năm sau vẫn vậy.
Ít nhất mình cũng được an ủi một phần nào, thôi thì theo hai thằng này coi bộ vui nha ! Pha cà phê và đi mua thuốc lá cho nó hút, giặt đồ dùm nó, bù lại nó dắt mình đi chơi thăm mấy em "xì" ở dưới Down Town, ngày ngày có những trận cười bể bụng… Như vậy cũng vui rồi...
Đang theo dõi những dòng tư tưởng … Tự dưng chiếc máy bay thắng thật gấp, chút xíu nữa là đầu tôi đụng vào bảng đồng hồ phi cụ (instrument panel)... Ông Volander nói như hét :_ I am getting out.. good luck ! (Tôi đi ra khỏi phi cơ đây ! Chúc anh may mắn !)
Chưa kịp nói gì thì Ông đã đóng cửa và bước ra ngoài, thả tôi bay solo…
oOo
Những chuyến bay đầu tiên ngày nào tôi cũng bị ói, lúc nào tôi cũng mệt nhoài, chóng mặt nên chảng học được gì. Thầy của tôi cũng chẳng muốn tập dợt cho tôi đáp (landing) hoặc những động tác điều khiển khác. Thôi thì đến nước này rồi thì một liều ba bảy cũng liều… Đã cỡi cọp rồi thì bây giờ biết làm sao ?
Cất cánh thì dễ rồi, nhưng làm sao mà đáp xuống an toàn ? .Đường bay chung quanh phi trường để vào đáp, và động tác điều khiển máy bay thì quờ quạng, đồng hồ phi cụ cả chục cái nhìn làm sao hết ? Chết rôi... !
Bây giờ không lẽ chạy vô bến đậu và từ chối solo (bay một mình không có Thầy ngồi bên cạnh) ? Như vậy làm sao sống nổi với sự cười chê của bạn bè, nhất là hai cái miệng của thằng Nhuận và Na ? Các bạn Không Quân ở Lackland và Medina sẽ chê mình là gà chết, tiếng đồn nhanh như điện xẹt, có nước mà đi xứ khác làm ăn !
Tôi một mình taxi ra phi đạo , gọi đài xin take off clearance (cho phép cất cánh), đẩy tay ga (power) 100% và cất cánh bay lên, làm một vòng bay trên phi trường...
Thánh nhân đãi kẻ khù khờ. Cuộc đời cũng có lúc hên ! Gió ngang thật mạnh ! Thời tiết đột ngột thay đổi, đài bảo tất cả máy bay về đáp vì gíó lớn.
Đang lo âu không biết mình làm sao xuống ? Các động tác phương pháp điều khiển máy bay (Procedures)… tất cả lộn xộn trong đầu. Thôi thì vô cận tiến (final approach) rồi tính... Trên đầu phi đạo (landing threshold) tôi giảm ga, con tàu từ từ đáp xuống thật chậm.
Ẫm ...
Con tàu chạm đất bằng ba bánh, nhảy lên thêm vài lần nữa rồi chạy chậm dần trên phi đạo… Thế là tôi đã đáp xuống an toàn. Hú hồn hú vía !
Muốn tiếp tục học lên giai đoạn phản lực, khoá sinh (student pilot) phải solo và đáp 3 lần. Nhưng hôm đó trời gió lớn, nên tôi đáp được có một lần, vậy là tôi solo ! Đó là điều kiện để tiếp tục giai đoạn kế tiếp.
HA HA HA ! Con đường trở thành Phi công Phản lực thênh thang rộng mở từ đây.

Đến căn cứ Không Quân Sheppard, thành phố Wichita Falls, Texas, mọi thứ đều mới lạ. Thiếu Tá Tạ hòa Hưởng như con Đại Bàng dang đôi cánh rộng chào đón những con chim non mới đến. Vẻ mặt Ông nghiêm nghị, người cao, ốm đen như người của sắt thép làm ai cũng kính nể.
Noel 1973, Sheppard chào đón lớp 75-02 bằng một bữa tiệc linh đình. Thiếu Tá Hưởng mở màn buổi tiệc tất niên ở Officer Club bằng môt khiêu vũ với một người con gái đẹp Việt Nam duy nhất trong buổi dạ vũ, Nga. Nàng Tiên này là Tiếp viên phi hành (Airline stewardess) ghé ngang thành phố Wichita Falls Texas để thăm người yêu, một khoá sinh tên Mến đang thụ huấn tại đây.
Sau này tôi đinh cư ở Portland và gặp lại cô Nga năm xưa... Tôi có nhắc đến bài khiêu vũ đầu tiên của cô và Thiếu Tá Hưởng. Cô Nga xinh đẹp ngày nào bây giờ đã có chồng... Mỹ, tên Jones. Còn chàng Phi Công phản lực đẹp trai hào hùng và độc đáo năm xưa có lẽ bị đi học tập mút mùa tại một nơi rừng rú xa xôi nào đó ở Việt Nam.
Những ngày học nhảy dù đã xong. Không ai bị què chân gảy gọng. Phòng cao độ là chuyện nhỏ. Bây giờ đến trường bay, những chiếc phản lực cơ T-37 và T-38 huấn luyện lên xuống gầm thét liên hồi...Trước căn cứ có bảng đề chữ thật lớn, và vẽ hai chiếc phản lực hợp đoàn bay lên...............ROARING TO THE FUTURE...............( GẦM THÉT ĐỂ TIẾN ĐẾN TƯƠNG LAI )
Những ngày đầu khóa tôi đến Flightline nhận dù, măt nạ chụp vào mũi và miệng để thở khí oxy (oxygen mask) và nón bay (helmet)... Đang loay hoay trong phòng dù thì Trịnh Khanh, trước tôi một lớp vừa đi bay về, đầu tóc bờm xờm, mặt mày xanh lè và nhăn nhó như con khỉ. Chắc hôm nay thằng Khanh bay quờ quạng nên bị thầy uýnh ! Khi thấy tụi tôi vui vẻ cuời nói ngắm nghía nón bay, nên hắn quạu quọ và phán cho tui tôi một câu :
_ Đ. m. Không có sướng đâu con ơi ! Đeo mõm chó vô thì đời của mấy con tàn rồi... !
Có lẽ còn chưa hả dạ, sau khi ra khỏi phòng dù, Trịnh Khanh còn ngoái đầu lại bực dọc :
Đ. m.. cười cho đã đi con, tuần sau tụi mày sẽ biết !
Đúng như lời Khanh tiên đoán... Những ngày đau khổ của tôi lại diễn ra Tôi bi ói 7, 8 phi vụ liên tiếp. Ngày nào cũng ói ra tàu, có lúc giật mask ra không kịp tôi ói luôn vào mask .Sau khi bay tôi phải rửa tàu, rửa mask… Tôi phải dùng tăm xỉa răng để lấy từng hạt cơm, vì trong mask có những lỗ rất nhỏ để liên lạc vô tuyến, người pilot khi liên lạc vói đài phải nói vào trong mask (mặt nạ). Và mask cũng là dây để thở oxygen.

Lúc ấy Texas là mùa đông, Wichita Falls có tuyết, lần đầu tiên trong bao nhiêu năm. Tôi phải xách từng sô nứõc đi bộ từ Flight Line đến chổ đậu máy bay rất xa.Ngồi trong phòng lái (cockpit), tôi cặm cụi lau tàu… Lau từng đồng hồ phi cụ. Bàn tay tôi lạnh cóng. Lâu lâu tôi lại ngừng tay nhìn ra ngoài thấy bạn bè mình đi ngang với Thầy nói cười vui vẻ...
Trời ơi ! Tôi thèm được như mọi người… Tôi thèm được thầy tôi yêu mến...Tôi hoàn toàn thua kém bạn bè về nhiều mặt, nhất là kiểm soát tiền phi (Pre-flight check). Đào Công Chánh hết lòng giúp đở tôi để theo kịp bạn bè cùng lớp. Thầy tôi đối với tôi lạnh nhạt, chỉ chờ cơ hội để ‘dứt chỉ’ thằng con. Một là chuyển cho tôi đi qua Thầy khác, hoặc hai là… đánh rớt tôi.Tôi cô đơn. Trong lớp tôi là con vịt đẹt chỉ chờ ngày để tế thần ! Tôi mơ ước hình ảnh oai hùng của người Phi công Phản lực, của Thiếu Tá Tạ Hòa Hưởng... oai phong lẫm liệt đứng trước hàng quân !
Bây giờ thằng Nhuận, thằng Na đã đi xa. Nhuận và Bảo đi Mather học C-130 Navigator, Na đi Tyndall học Kiẻm soát không lưu, còn ai đâu mà nghe tôi kể lể những khó khăn của tôi ?
Thầy tôi không còn bay với tôi, và chuẩn bị thả thằng học trò duy nhất Trần văn Ngôn 72C solo. Tôi là đứa con lạc loài ! Những Thầy lớp khác khi cần giờ bay huấn luyện thì xuống M Flight để bay với tôi. Họ đâu cần biết thằng học trò này cần tập dợt những động tác nào để mà dạy ?
Rồi khóa tôi chuẩn bị solo. Phạm Kim Ngôn 72 E và Dũng "lia chia" 72C solo đầu tiên. Và lần lượt đến mọi người… Khi Thầy thả solo, thì Thầy rất hãnh diện vì mình đã thành công trong việc dạy học trò mình.Đã đến lúc tôi phải solo để theo kịp ban bè cùng khóa, hoặc là nằm nhà chờ đi học ngành khác, hoặc về Bộ Binh Long Thành…
Thầy của Phạm Kim Ngôn là Richard Karch, một người đep trai cao lớn tính tình hiền hậu và rất cởi mở. Ông đi bay với tôi được hai lần. Ông rảnh rỗi vì chỉ có một hoc trò. Học trò của Ông có khiếu bay nên Ông cũng rất hãnh diện.
Tôi đã đi bay với Lt. Karch. Ý tưởng solo cũng chẳng đến với tôi vì tôi biết khả năng của mình. Và đâu có ai ngu dại gì thã solo một đứa học trò mà mình chưa biết khả năng của nó ? Lỡ nó đập tàu thì sao ???Ai sẽ thã tôi solo ?
Hôm đó tôi không ra ngoài vùng nửa mà thực tập đáp ở phi trường (traffic pattern). Đáp được hai lần tạm đươc. Thầy Karch ngừng, và chạy vào bến đậu. Ông bảo tôi mở canopy ra và nhỏ nhẹ nói với tôi : Chúc may mắn (good luck !) và leo ra ngoài.
Vẻ mặt Ông rất lo âu, và Ông cười đau khổ :
_ Will I loose this wing ??? ( Anh có làm tôi có bị mất cánh bay không ? )Ông chỉ vào cánh bay của Ông trên ngực áo, và vẫy tay tạm biệt. Khi Thầy thả solo... nếu học trò "đập tàu" thì Thầy sẽ bị mất cánh bay.
Tôi Taxi ra phi đạo, và cất cánh bay lên. Tiếng động cơ phản lực gầm hú vang trời như hỏa tiẽn phóng về phía trước. Bay vòng đầu, trên cao độ 2000 feet, vận tốc (air speed) 200 knots…
Tôi bay lệch lạc và không thẳng đường trên phi đao. Thức dặn dò tôi hoài, dễ ẹt, mày cứ để "thằng nhỏ" của mày trên Phi đạo là mày sẽ bay thẳng băng. Lần đầu tiên trong đời solo phản lực, tôi ra mồ hôi như tắm. Ướt đẫm áo bay, cố gắng nhớ những gì Thầy và Thức đã dặn dò : "Thằng nhỏ" trên phi đạo, cao độ 2000 feet… Cánh trái ngang với với đài kiểm soát không lưu (control tower), 60% tay ga… Nghiêng cánh 60 độ quẹo gắt về bên trái để vào inside down wind, kéo stick lên để khỏi mất cao độ…
Tôi mãi nhìn đồng hồ phi cụ (air speed indicator. altitude indicator) và đài kiểm soát mà quên đi điều quan trọng nhất là trước khi quẹo gắt (pitched out) phải... clear... clear... clear. Khi quẹo phải nhìn xem có ai bay gần mình không ?
Sau khi quẹo quay vòng thật gắt 180 độ và lấy lại thăng bằng, tôi thấy hai chiếc phi cơ phản lực bay hợp đoàn (formation) ngay trước mặt. Khoảng cách rât gần giống như bạn lái xe trên đường xa lộ cao tốc (freeway). Nếu lái xe thì tôi đã nhẹ nhàng đạp thằng và từ từ cách xa xe đằng trước. Nhưng trên trời máy bay phản lực jet plane bay rất nhanh làm sao mà thắng ? Trong khoảng tích tắc, tôi nghe tiếng la trong máy :
_ Formation number two breaking out for spacing (Hợp đoàn chiếc số hai bay thẳng lên cao độ 3000 bộ để tránh tai nạn.)
Chiếc formation number 2 bắn như pháo thăng thiên lên 3000 feet. Chiếc hợp đoàn số một quẹo trái vào vòng đáp cận tiến.Trong lúc lo sợ đó, tôi đã quên bỏ bánh đáp !
Lúc đó tôi phải quẹo vào vòng đáp cuôi cùng, và vào cận tiến. Tôi nhắm vào cuối phi đạo và chuẩn bị hạ cánh. Tôi nghe tiếng la thất thanh trong máy :
_ Final approach go around. (Phi cơ đang vào cận tiến không được phép đáp. Phải bay lên và làm vòng đáp khác.)
Lúc đó chiếc hợp đoàn số một đã ở trên đầu phi đạo (landing threshold) và sắp chạm đất (touch down).Tôi đang ở vị trí cận tiến (final approach) trên cao độ khoảng 300 feet và thấy rỏ chiếc hợp đoàn số một (formation #1). Tôi thầm nghĩ, tại sao tên Pilot của con tàu trước mình không nghe lệnh của đài và bay lên để làm lại một vòng đáp khác vậy cà ? Hay là nó ngủ quên nên không nghe đài nói ?
Chiếc hợp đoàn số một (formation number 1) đã đáp và đang quẹo vào bến đậu máy bay.Tôi lại nghe đài, lần này la lớn hơn :
_ Go around, Go around ! (Không được đáp, làm vòng đáp khác.)
Lúc đó tôi thấy chỉ có một mình tôi đang vào cận tiến (final approach) ! Ngay lập tức tôi đẩy tay ga 100%, ấn hết tay ga… Tiếng phản lực gầm rú vang trời. Thay vì vào đáp, con tàu phóng thẳng về phía trước…
Khi đẩy tay ga, tôi lấy tay đấy tay điều khiển nâng bánh đáp lên. Nhưng, trời ơi ! Cần điều khiển bánh đáp (gear) đã nằm ở vị trí khoá (lock) rồi !Tức là tôi chưa bỏ bánh đáp xuống ! Khi làm xong vòng quẹo gắt và thấy 2 chiếc hợp đoàn phản lực, tôi đã sợ qúa mà quên bỏ bánh đáp !.Đáp bụng thì đi đời nhà ma.
Lúc đó Thức đang trực ở nhà nhỏ cuối phi đạo. Sau này khi gặp lại ở Flight line Thức nói với tôi là chút nữa là họ bắn flares ra phi đạo để báo cho tôi biết là đừng có đáp vì không thấy bánh đáp ở dưới bụng máy bay.
Trên đường đi vào Flight line tôi vừa buồn vừa sợ. Ước chi có phép nhiệm mầu nào đó để tôi biến đi, cho tôi tan vào hư không để khỏi nghe tiếng cười chế nhạo của bạn bè và không gặp lại người Thầy đã thả mình solo !

Mọi việc theo thời gian trôi mau. Tôi đã quen dần với con chim sắt, từ lúc đó tôi không bị ói, tôi được chuyển qua Thầy mới. Ông hết lòng giúp đỡ tôi và tôi là học trò duy nhất của Ông.
Những giai đoạn kế tiếp, ngày đêm chuyên cần luyện tập, việc học bay dần dần trỡ nên dễ dàng với tôi. Bay trong thời tiêt mây mù, bay hợp đoàn với ba chiếc hoặc bốn chiếc phản lực cơ, hoặc bay lật ngửa và nhào lộn tôi không còn thấy khó khăn nữa.Tôi cố gắng hết sức mình, nhất là với sự giúp đỡ của bạn bè và những khóa đàn anh, tôi đã vượt qua bao sự khó khăn.
Mỗi lần check ride tôi đều được thuận buồm xuôi gió và không bị khó khăn như những ngày đầu học bay, trước sự ngạc nhiên của bạn bè cùng khóa. Có nhiều bạn không tin và cho rằng tôi nuốt phải ruồi ở 20 ngàn feẹt.Những ngày chuẩn bị ra trường gần đến. Mọc đủ lông đủ cánh... làm chim Đai Bàng. Tiền thưởng hơn hai ngàn đô la.
Tiền đầy trong túi, sòng bài lại được lập ra... nhưng thằng Na đã học xong và về nước rồi. Thiếu Uý Na lúc đó đã về Pleiku hay Đà Nẵng... lấy ai dạy tôi đánh bài đây ?
Rồi một tin đồn được tung ra : Bắt đầu từ khóa tôi tất cả sẽ được tiếp tục bay T-38, và F-5 E. Nguồn tin này ai cũng tin tưởng chắc chắn là đúng vì mấy tháng trước nửa lớp 74-09 va 75-01 đã bắt đầu tiếp tục huấn luyện T-38 tại căn cứ Webb Air Force Base. Như vậy thì đời tôi lên hương quá cỡ rồi. (Tôi lại lầm thầm trong bụng : hi vọng lần này lên T-38 va F-5 E không bị ói nữa, hihihihi!)
Nhưng, than ôi ! Phước bất trùng lai... hoạ vô đơn chí !
Trái với niềm hi vọng của mọi người, toàn khòa 75-02 được lệnh phải về nước bay chiến dấu, vì tình hình quá sôi động ở quê nhà. Việt Cộng đã bắt đầu tấn công vào các Tỉnh miền Trung.
16 Cadets và 1 SQ Đàlạt (Trung Uý Nguyễn đắc Trung ) đã được gắn cánh bay phản lực ngày 6, tháng 9, năm 1974, Tất cả đươc gắn cánh bay (United States Air Force Silver Wings) và lên đường về nước ngày 12 tháng 9 năm 1974.